Năm tháng nào rồi cũng đi qua.

Chỉ có kỷ niệm và vết thương là còn vương lại. Tôi nghĩ cả thù hận qua hành trình thời gian cũng hóa thành kỷ niệm. Nếu may mắn hơn một chút, chúng trở thành những chấn thương được nhận ra, dù nó ở sâu bên trong người mình. Vì nhận diện được vết thương, chúng ta có thể có cơ hội được chữa lành.

Hôm nay lịch làm việc cá nhân của tôi khá dày đặc. Nhiều thứ phải thực hiện có độ quan trọng ngang ngửa nhau. Cuối cùng tôi đành đem máy tính ra xem phim vì chẳng thể quyết sẽ làm gì trước làm gì sau. Lâu rồi mới xem lại phim khoa học viễn tưởng. Có con quái vật, có mấy kẻ ác dung túng quái vật hại người, và lẽ dĩ nhiên không thể thiếu những người hùng diệt ác. Phim ảnh vốn đáng yêu ở chỗ đó. Mà phim không phải đời thật. Không biết ghi nhớ điều đó chỗ nào mà đám neuron thần kinh gây cảm giác ‘hoảng sợ quái vật’ (trên màn ảnh) của tôi nhanh chóng tự động nghỉ ngơi không làm việc. Nhưng giả sử liệu phim giống đời (thì sao?), tôi đã không sợ con vật kinh khiếp kia thì có thứ gì trên đời đáng sợ nữa đâu! 

Với những phim thể loại này tôi thường để mặc cho những dự đoán kết cục quen thuộc tự do nảy nở trong đầu: quái vật sẽ bị tiêu diệt, kẻ gian ác sẽ phủ phục quy hàng, người hùng sẽ chiến đấu dũng cảm hết mình cứu thế giới. Và nhỡ có ‘ngây thơ’ quên mất rất nhiều khi người hùng cũng sẽ phải hy sinh bản thân để làm điều đó, tôi sẽ khó tránh khỏi một lúc bần thần cuối phim. Như hôm nay chẳng hạn. 

Người yêu xưa bảo tôi xem phim mà lãng đãng, nghĩ chuyện mâu thuẫn đâu đâu. Chắc vậy thật, đôi khi tôi không tách rời phim với đời, cứ bước vào bước ra, vụng về loạng choạng va đập vào vách khung hình đến trầy xước cả bên trong.   

Ngẫm lại cảm nhận của tôi về những gì đang diễn ra trong thời dịch bệnh này cũng không mấy khác khoảng nhập nhằng giữa phim ảnh và đời thường mà tôi đang trải. Tôi may mắn được làm việc với nhiều người ở nhiều nơi trên đất nước rộng lớn này. Có người tôi quen biết qua công việc nhiễm bệnh phải nghỉ việc nhập viện. Có người được (hoặc chấp nhận) sa thải để xin trợ cấp thất nghiệp. Cũng có người khẳng định với tôi ngoài việc không ăn nhà hàng và không xem phim rạp thì họ chẳng có bất kỳ thay đổi nào trong cuộc sống hàng ngày. Tất cả những người ấy không phải đều đang chiến đấu với loại khuẩn virus mới ngoài đời y như những nhân vật chống chọi với quái vật trong phim sao? Một người may mắn theo y như kịch bản, đợi ‘quái vật’ bị tiêu diệt hoặc khống chế hoàn toàn trong tương lai. Nhưng một người khác có thể phải vận hết khả năng, căng gồng mình trong từng trận chiến mỗi ngày, thậm chí có nhiều người đã phải trả bằng tính mạng mình. Rồi cũng có những phe phái đối lập, những kẻ lợi dụng thời cơ, những mưu tính và biến động, hệt trong phim.    

Có thể thật sâu bên trong tôi xem phim với mong muốn được cảm nhận vượt lên hết khó khăn và thử thách, nếm cảm giác cùng chiến đấu và chiến thắng. Mỗi nhân vật trong phim đóng một vai trò khác nhau trong kịch bản: người vận dụng khả năng lên kế hoạch tiến lui, người ở tuyến sau chuẩn bị phương tiện nguyên liệu vũ khí, người mạnh dạng liều mình giáp mặt và chiến đấu. Tôi cũng muốn góp phần mình vào những vai trò đó.

Nguồn: Netflix’s Original Stranger Things 3

Năm tháng nào rồi cũng sẽ đi qua, cả thù hận có thể cũng sẽ thành những vết thương được chữa lành, tất cả rồi sẽ trở về dưới tiêu đề những kỷ niệm, được cất cẩn thận vào ngăn tủ kí ức. Mà kí ức tính vốn hay phai màu, hay chuyển dáng. Những tương lai viết thành hiện tại. Quá khứ mờ ảo theo thời gian. Nhưng tôi biết rằng chúng ta sẽ không bao giờ quên những gì mỗi người đã và đang trải qua hay chứng kiến lúc này: những mất mát, những lo lắng, nỗi sợ hãi-tuyệt vọng, và những cơn phẫn nộ. Tận mắt thấy tận tai nghe những nghịch lý bất công và tàn nhẫn trong xã hội đầy rẫy hiềm khích và lắm kẻ cơ hội. Hãy tin rằng, cũng trong tầm kí ức có thể thay đổi và sai lệch đó, sẽ luôn rõ nét hình ảnh những người quả cảm xông pha hết mình, vắt kiệt sức, cứu chữa và hỗ trợ những người bệnh, hình ảnh những người tình nguyện góp công tiếp sức từng bữa ăn, chia sẻ với những gia đình thiếu thốn, hay hình ảnh những chuyên gia nỗ lực không ngừng nghiên cứu tìm kiếm phương cách xét nghiệm, chữa trị, phòng ngừa. Họ là những anh hùng. Và cũng xin đừng quên mỗi chúng ta là một phần trong nhóm ấy. Chính chúng ta bảo nhau và thực hiện những điều nên làm và nên tránh, bảo vệ cơ thể, nâng đỡ tinh thần chính mình và những người chung quanh. Chính chúng ta nhắc nhớ bản thân và người khác về niềm tin tưởng và hy vọng luôn cháy: rằng chúng ta tự mình và cùng nhau sẽ vượt qua những ngày tháng nhọc nhằn và đau khổ này, để rồi cuối cùng chúng ta sẽ chiến thắng ‘quái vật.’

“We can be heroes. Just for one day.

Oh, We can be us. Just for one day…”

— Peter Gabriel’s “Heroes.”

“Chúng ta có thể là những người hùng, trong một ngày thôi. Ôi, chúng ta có thể là chính con người thật của chúng ta, trong một ngày thôi…”

(Trích lời bài hát “Heroes” của Peter Gabriel)

Vì tôi tin những bộ phim khoa học viễn tưởng rùng rợn kia luôn chuyển tải một thông điệp lãng mạn mà chân thật trong đời thực. Vì tôi tin rằng hơn bao giờ hết mỗi cá nhân chúng ta cũng là một anh hùng.

Nguồn: Netflix’s Original Stranger Things 3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.