Tâm sự của Dom^^

Dom trong truyện là một người trẻ, với những chia tay, móc nối của những mối quan hệ tình cảm từ xưa cũ tới hiện tại. Cô vẫn đang chật vật với việc quên lãng, làm lành với mình, tự nhắc nhở bản thân quen với thực tại mới. Qua cuộc chuyện trò của cô với “hắn”, người ta dần hiểu thêm về những băn khoăn không tên trong giai đoạn thanh xuân nhất của cô. Với sự xuất hiện đầy đáng yêu, cô không chỉ làm người ta muốn nghe cô kể tiếp chuyện mà còn đôi chút cảm phục về tinh thần lạc quan của mình.

Khi nào thì nên viết? Viết cho ai? [Trích Free-writing 20′]

Mình tự hỏi, mục đích của việc viết là gì? Mình đang viết cho ai? Mình đang viết cho mình hay cho một người khác đọc, mình viết cho người yêu mình đọc hay mình viết cho những người mình muốn chứng tỏ? Mình có viết cho mình không? Có viết cho cảm xúc của mình không? Viết tự do có nên đăng không? Viết tự do có phải là đúng hình thức cần viết lúc đó không? Và tại sao, tại sao, lại phải ngăn cản mình viết vì bất cứ lý do nào liên quan đến thời điểm, liên quan đến cảm xúc, liên quan đến những thứ mà mình đã kể?….

Câu chuyện về cỏ 4 lá. Bạn đã gặp may mắn của cuộc đời mình chưa?

Trong một đất nước nọ, có cuộc thi đi tìm cỏ 4 lá – một biểu trưng của may mắn và hạnh phúc. Thần May Mắn đến đúng dịp sẽ rải hạt giống của ông trên vương quốc, và tại một nơi đặc biệt không ai biết trước, hạt giống sẽ nảy mầm. Các chàng trai đều nhanh chóng lên đường tìm kiếm một thứ mà họ chưa bao giờ thấy trước trong đời, họ mang theo những thanh gươm sáng bóng, chọn những con ngựa tốt nhất và lao vào rừng đen thẳm. Nhiều ngày trôi qua, giáo mác bắt đầu rỉ, trang phục bắt đầu rệu rã và niềm tin họ mất dần. Họ đi sục sạo các nơi mà không thấy bóng dáng của một mầm xanh liễu nhỏ nào…

HOẠT ĐỘNG VẼ-KẾT NỐI: “CHƯƠNG CHUYỆN” – TRANH của BẠN

Chào bạn, dù chúng ta có biết nhau hay chưa từng gặp. Cám ơn bạn đã đến với HOẠT ĐỘNG KẾT NỐI đầu tiên của bọn mình.
“CHƯƠNG CHUYỆN” – TRANH của BẠN là hoạt động vẽ cho cộng đồng và kết nối với từng cá nhân, những người chưa từng gặp/đã gặp dù chỉ online_trên mạng hay offline_ngoài đời. Đây cũng là một dịp để bạn và mình được ngắm nhìn bản thân trong sự bình an.

Hãy tin vào thế giới của mình, dù chúng có khác biệt như thế nào đi nữa

Gửi ai trên những con đường đi khác nhau, chúng ta có thể độc hành, nhưng sẽ không bao giờ cô độc. Ở đây, mình muốn kể cho bạn nghe, một vài sự thật, về mình.
Khi bầu trời chuyển sang màn đêm, các vì sao rực sáng. Khi các vì sao rời đi, chúng ta có mặt trời.

Tôi đối diện với cảm xúc khó khăn nhất cuộc đời mình. Một cuộc trò chuyện chưa bao giờ được nói thành lời!

“Những lá thư không gửi…
Những cuộc trò chuyện không tên
Những từ không thốt thành lời
Chỉ để
TÌNH YÊU
&
NỖI GIẬN

chết lặng trong tim”
Dành cho những ai sẽ đọc bài viết này. Bạn là người có khả năng duy nhất và mạnh mẽ nhất, để kết nối với tâm hồn mãnh liệt trong bạn.
Love you!

Bắp cải cuốn thịt ngày xưa – Phiên bản thuần thực vật, thanh nhẹ ngày nay.

Trong một series truyện nấu ăn Nhật Bản, người đầu bếp đã từng nói: “Even though they may be common recipes, cook every single dish with all your heart.”
—–
Tức : Kể cả chúng có là những công thức hết sức thông thường thôi, nhưng hãy nấu với toàn bộ niềm yêu mến trong trái tim mình.
Đó là lý do, lần này mình làm thử 1 món mà mình nghĩ rằng cả đời mình sẽ không có ăn lại. Bắp cải cuốn, một món mà người thân yêu nhất đã từng làm cho mình. Nhưng giờ, mình nấu lại nó với một phiên bản khác…

Check-in trạng thái tinh thần bằng thời tiết!

Tạm lắng lại một chút, để cơn éo ọt trong dạ dày bạn lên tiếng, để sự lâng lâng vẫn còn trong chiếc đầu mới dậy. Bạn có thể dần dà dịch chuyển con ngươi sang từ căn phòng xuống thân thể này. Dưới lớp da, để nó đi sâu hơn nữa, vào tít tận bên trong, nơi tĩnh mịch không có điều gì bên ngoài có thể phiền nhiễu. Để bất cứ hình ảnh nào xuất hiện trong đầu, bất cứ giọng nói nào vang lên. Để chúng lên tiếng rồi nhẹ nhàng “Suỵt!”…