Những niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống





Chúng mình là Lơ Mơ và Lâu Bâu

Chia sẻ nho nhỏ




Có những thứ khá dễ với nhiều người, vẫn là thử thách với một người.

Câu chuyện về cỏ 4 lá. Bạn đã gặp may mắn của cuộc đời mình chưa?

Trong một đất nước nọ, có cuộc thi đi tìm cỏ 4 lá – một biểu trưng của may mắn và hạnh phúc. Thần May Mắn đến đúng dịp sẽ rải hạt giống của ông trên vương quốc, và tại một nơi đặc biệt không ai biết trước, hạt giống sẽ nảy mầm. Các chàng trai đều nhanh chóng lên đường tìm kiếm một thứ mà họ chưa bao giờ thấy trước trong đời, họ mang theo những thanh gươm sáng bóng, chọn những con ngựa tốt nhất và lao vào rừng đen thẳm. Nhiều ngày trôi qua, giáo mác bắt đầu rỉ, trang phục bắt đầu rệu rã và niềm tin họ mất dần. Họ đi sục sạo các nơi mà không thấy bóng dáng của một mầm xanh liễu nhỏ nào…

Vì chúng mình có nhau!Bí quyết làm một bát cơm trộn ngon.

“Dù có hiểu nhau thế nào, có yêu say đắm thế nào đi nữa, thì tôi e rằng, nhìn thấu trái tim người khác là điều không thể. Đòi hỏi này chỉ khiến bản thân đau khổ mà thôi. Tuy nhiên, nếu là trái tim của mình thì chỉ cần nỗ lực đủ, nỗ lực thôi là có thể nhìn thấu được. Vì vậy, rốt cuộc điều chúng ta phải làm chẳng phải là thu xếp một cách ổn thỏa và thành thật với trái tim mình hay sao. Nếu thực sự mong muốn nhìn thấu người khác thì chỉ còn cách là nhìn thật thẳng, thật sâu vào chính con người mình.”
🌜 Takatsuki trong “Những người đàn ông không có đàn bà” 🌛

CHUYỂN NHÀ – Một niềm vui đến với tự do

Một thông báo nhỏ về sự “chuyển nhà”. Một niềm vui nhỏ về điều sẽ diễn ra sắp tới. và một sự thật lớn, rằng chúng mình đang cùng nhau sống gần hơn với con người chân thật bên trong mình cùng với những giấc mơ

Những người thầy của tôi

‘The privilege of a life time is being who you are.’ (Joseph Campbell)
Cám ơn tất cả những người thầy đã dạy tôi biết sợ và bước qua nỗi sợ, để mỗi ngày sống được thật gần hơn với chính tôi.

Năm tháng nào rồi cũng đi qua.

Định viết vài cảm nhận về một series phim vừa xem xong. Mà bỗng dưng phát hiện cảm xúc còn chực trào ra từ những nguồn cơn khác. Con người thật sự đặc biệt, mềm yếu và cứng cỏi, rồi sẽ không có gì ngăn trở được chúng ta.

Ai đó có nhớ tôi?

Tôi biết em hơn hai năm. Từ lạ lạ đến thân thân. Rồi yêu thương quyến luyến. Mến nhiều đến mức không chịu nổi nhau. Cuối cùng cũng xa cách. Một chặng đường dài mà ngắn. Nhưng dù có ít lời với nhau đến mấy, tôi luôn cảm nhận được tình cảm em dành cho mình. Đôi khi nó hồn nhiên đến mức ấm ức. Phải chi..

Loading…

Something went wrong. Please refresh the page and/or try again.