Khai phá chính mình qua nghệ thuật

Playing with Expressive Art


“I dream my painting and I paint my dream.”

—Vincent van Gogh

“ Painting is self-discovery. Every good artist paints what he is.”

–Jackson Pollock

“I long so much to make beautiful things. But beautiful things require effort – and disappointment and perseverance.”

–Vincent van Gogh

HOẠT ĐỘNG VẼ-KẾT NỐI: “CHƯƠNG CHUYỆN” – TRANH của BẠN

Chào bạn, dù chúng ta có biết nhau hay chưa từng gặp. Cám ơn bạn đã đến với HOẠT ĐỘNG KẾT NỐI đầu tiên của bọn mình.
“CHƯƠNG CHUYỆN” – TRANH của BẠN là hoạt động vẽ cho cộng đồng và kết nối với từng cá nhân, những người chưa từng gặp/đã gặp dù chỉ online_trên mạng hay offline_ngoài đời. Đây cũng là một dịp để bạn và mình được ngắm nhìn bản thân trong sự bình an.

Tôi đối diện với cảm xúc khó khăn nhất cuộc đời mình. Một cuộc trò chuyện chưa bao giờ được nói thành lời!

“Những lá thư không gửi…
Những cuộc trò chuyện không tên
Những từ không thốt thành lời
Chỉ để
TÌNH YÊU
&
NỖI GIẬN

chết lặng trong tim”
Dành cho những ai sẽ đọc bài viết này. Bạn là người có khả năng duy nhất và mạnh mẽ nhất, để kết nối với tâm hồn mãnh liệt trong bạn.
Love you!

Check-in trạng thái tinh thần bằng thời tiết!

Tạm lắng lại một chút, để cơn éo ọt trong dạ dày bạn lên tiếng, để sự lâng lâng vẫn còn trong chiếc đầu mới dậy. Bạn có thể dần dà dịch chuyển con ngươi sang từ căn phòng xuống thân thể này. Dưới lớp da, để nó đi sâu hơn nữa, vào tít tận bên trong, nơi tĩnh mịch không có điều gì bên ngoài có thể phiền nhiễu. Để bất cứ hình ảnh nào xuất hiện trong đầu, bất cứ giọng nói nào vang lên. Để chúng lên tiếng rồi nhẹ nhàng “Suỵt!”…

Bài tập vẽ quả cầu tương lai và sử dụng câu hỏi tưởng tượng

Dành cho bất cứ ai đang trăn trở về những điều mơ ước nhưng chưa thành hiện thực; những lo lắng giúp chúng ta lên bước kế hoạch chi tiết và phòng bị cho các trường hợp xấu xảy ra. Chúng giúp chúng ta tin rằng những điều ấy sẽ làm kế hoạch tương lai của mình trở nên trơn tru hơn; nhưng cuộc đời luôn có những điều bất ngờ xếp sẵn cho chúng ta…

Buổi biểu diễn – diễn thuyết Thành phố này rạng rỡ những đốm sáng

Một thử nghiệm của nhóm Mắt Trần – Ensemble, thuộc chuỗi sự kiện Một Hà Nội Đáng Sống, hình thức biểu đạt của sự kiện này gây đáng chú ý khi kết hợp táo bạo việc diễn thuyết (lecture) và biểu diễn (performance), người xem sẽ không biết trước mình xem cái gì, nghe như thế nào và ở quanh mình có gì chạm vào. Tôi xin kể lại những xúc cảm nguyên trinh như một người ngắm đóa quỳnh nở duy nhất tại một đêm trăng.

100 câu hỏi “tò mò” và 9 ô trống kết nối với bản thân (100 art exercises)

chúng ta luôn đặt câu hỏi rất nhiều cho những thứ xung quanh mình: “Cô ấy sao mà kì quặc thế?”; “Tại sao giá thịt hôm nay lại lên nhiều thế nhỉ?”; “Quá ngày lĩnh lương rồi mà lương chưa tới, không biết khi nào mới tới?”,… nhưng những câu hỏi dành cho bản thân ta, thật sự nghiêm túc thì chúng ta có ít thời gian cho nó. Thậm chí, chúng ta cũng gặp khó khăn khi đặt ra nó; cũng có thể chúng ta nghĩ rằng những câu hỏi không quan trọng, hay thật phí thời gian. Và điều đấy đã đến lúc cần thay đổi, chúng ta cần sự ủng hộ và tìm tòi bản thân mình hơn bao giờ hết. Bởi vì những câu hỏi chân thật thực sự có khả năng mang lại những suy ngẫm sâu sắc cho sự phát triển của con người. Làm sao có thể sống hạnh phúc với chính mình khi chính ta không cho mình nhìn thấy con người bên trong?

Ngày bắt đầu đưa nghệ thuật tiệm cận với con người đích thực

Tớ đã từng quá sợ hãi khi nói ra, những xúc cảm xấu xí hiển hiện quá rõ trong lòng nhưng lại lo sợ người trước mặt sẽ không hiểu được lời tớ, không hiểu được những điều tớ trải qua. Tớ đã nghĩ bản thân mình sẽ phí thời gian một cách vô ích vào chuyện bộc lộ những đau đớn bản thân mình. Những giằng xé trong tớ kêu lên “dừng lại” nhưng có chỗ lại kêu lên “cất tiếng”. Giờ phút tớ nói ra những sự thật ẩn giấu lằng nhằng đó, cả cơ thể tớ nhẹ bõm; cảm giác như cậu cắt cắt phựt một sợi dây móc tảng đá khổng lồ trong lòng. Chúng rơi hết xuống và chuyển hóa.

Hạt mầm của bạn khi nào mới nở?

“Suy nghĩ và viết ra thế giới quan của bạn.”
Khi phải nghĩ tới việc viết ra thế giới quan, tớ khá là băn khoăn. Tớ tự hỏi phải viết nội dung gì? Tớ lo lắng làm sao diễn tả được những điều mình mong đợi; những điều mình đang có và thông điệp của mình tới vũ trụ. Tớ bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời của mình và những niềm tin sâu sát đã theo mình năm tháng. Vào một sáng, tớ tỉnh dậy với chiếc đầu rỗng, cầm bút và ngồi vào bàn, viết một mạch lên trang giấy chi chít chữ. Khi tớ ngẩng lên, tớ cảm thấy mình được trôi chảy tự do. Vài ngày sau, khi đọc lại những gì mình viết, tớ nhận thấy thế giới quan của mình.


Get new posts delivered directly to your inbox.