A journey towards your dreams and your inner self


A Asymptotic Journey



Art is the messenger of the soul. All human senses, from gazing, hearing, tasting, smelling, touching or gripping, open to a separate experience that helps us step closer to our inner self. Everyone is an artist and a healer.


Nature is like a healing power. Every time standing in front of nature like pastures, flowers, mountains, breezes, or even rain drops falling on your face, do you realize that the hidden truths inside are revealing? A snail can teach us how to slow down our daily life. And a rainbow teaches us how to appreciate painful things.


“It is our trauma that turns us into guardians, my mother told me, it is suffering that strengthens our skin and softens our hearts, and if we learn to live with the ghosts of what had been done to us, we just may be able to save others from the same fate.” – S. T. Gibson


A narrator must first be a good listener. This is one of my favorite quotes from Silent To listen: “When you truly listen, you will not just sit there still in that position; because you are in a state of “communication”. You are communicating with your whole body, your words and your soul.” Yes, listen to you, your inner self now. You will be amazed by the stories you are about to hear.

Q&A in a “Asymptotic Journey”



1 genuine being, 1 courageous heart, 1 open mind, and 1 spreading freedom


Vision, hearing, smell, taste, touch and sensation. These 6 are 6 means to fill the experience to answer the question of finding the person truly and deeply in you.

Who has ever counted chokes, painful torments or extreme disappointments when not being able to fully express yourself? And who has ever counted joy through smiles or happiness through the corners of our eyes at the moment when our inner self is accepted and loved?


0 judgment, 0 conviction and 0 speculation. People can only truly open and accept their own souls and feel others’ souls when they give up trying to label. A box cannot hold any new thing when it is full and neither can humans.

Do you feel the same?

Let’s do this together!


“There is never a better time than the present”

“Asymptote” is a long, long story I tell myself, a long long story telling to others, a story I have been listening to, a story having been shared. It is a spot to dig in, explore, and wander in different ways (of this life) to expand and comprehend our multiple individual dimensions. It’s a place to freely walk into yourself and also walk out to yourself.

Thus, OPENING, EXPERIENCING & SHARING are things we can do together.

Rating: 5 out of 5.


Remember number 0? Be open to new things that happen and welcome them to your true self.

Rating: 5 out of 5.


Don’t just keep ideas in your head, try experimenting with what you notice. Vary it, flip sideways or upside down, do trial and error.

Rating: 5 out of 5.


Strength is only gained through diffusion. Let others know your experiences and perspectives in the comment section. If you have a story that you want to share anonymously, be brave and send it to our mailbox, we will do the rest.

Our Favorite Posts

  • Xanh
    Mấy hôm rồi mình đi chụp ảnh. Ngắm ngắm, chụp chụp. Nhìn lại toàn thấy xanh. Mình không biết hết tên mấy loại “xanh” này nên không gõ ra đây. 😊 Ngắm chung với bọn mình nhé! Hít thở hít thở..
  • Tâm sự của Dom^^
    Dom trong truyện là một người trẻ, với những chia tay, móc nối của những mối quan hệ tình cảm từ xưa cũ tới hiện tại. Cô vẫn đang chật vật với việc quên lãng, làm lành với mình, tự nhắc nhở bản thân quen với thực tại mới. Qua cuộc chuyện trò của cô với “hắn”, người ta dần hiểu thêm về những băn khoăn không tên trong giai đoạn thanh xuân nhất của cô. Với sự xuất hiện đầy đáng yêu, cô không chỉ làm người ta muốn nghe cô kể tiếp chuyện mà còn đôi chút cảm phục về tinh thần lạc quan của mình.
  • Khi nào thì nên viết? Viết cho ai? [Trích Free-writing 20′]
    Mình tự hỏi, mục đích của việc viết là gì? Mình đang viết cho ai? Mình đang viết cho mình hay cho một người khác đọc, mình viết cho người yêu mình đọc hay mình viết cho những người mình muốn chứng tỏ? Mình có viết cho mình không? Có viết cho cảm xúc của mình không? Viết tự do có nên đăng không? Viết tự do có phải là đúng hình thức cần viết lúc đó không? Và tại sao, tại sao, lại phải ngăn cản mình viết vì bất cứ lý do nào liên quan đến thời điểm, liên quan đến cảm xúc, liên quan đến những thứ mà mình đã kể?….