Con người phải làm gì khi không có một cuộc sống không niềm đau?

Không có cuộc sống không niềm đau / There is No Pain Free Life

Chúng ta không có lựa chọn sẵn nào để sở hữu một cuộc sống không niềm đau. Chúng ta có lựa chọn để nỗi đau đớn trở nên có ý nghĩa hoặc trở nên không có giá trị. Nghe thì có vẻ không phải là một lựa chọn quá đỗi tuyệt vời, nhưng, lựa chọn điều này thay vì điều kia có thể mang lại ý nghĩa khác nhau giữa việc “tồn tại” và “sống” hoặc thậm chí giữa “sự sống” và “cái chết”. Một niềm đau đớn mang ý nghĩa là nhờ sự đau đớn ấy, ta có được thành quả nào đó; dẫn ta tới những điều giá trị; như là một sự hiểu biết sâu sắc hơn, lòng thấu hiểu dạt dào hơn, sự tha thứ, chấp nhận và hòa giải.

Chuyển hóa những nỗi đau khổ thông thường trở thành nỗi đau khổ có ý nghĩa đòi hỏi sự sẵn sàng thấu cảm một cách trọn vẹn trải nghiệm của mình mà không có sự kháng cự nào của việc đi sâu vào bên trong. Trong quá trình đi sâu vào bên trong mình, ta có thể gặp gỡ những cảm nhận sợ hãi, xấu hổ, hối hận và tiếc thương nhưng đồng thời ta cũng bắt đầu học được những bài học có giá trị ghi ấn trong hoàn cảnh của mình. Chúng ta trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn khi đối diện với con người mình một cách trực diện. Không phải bằng cách tránh né những nghịch cảnh mà bằng cách dần dần phơi bày bản thân trong những mức độ thử thách cao hơn ở đời sống. Từ đó, khả năng chịu đựng của chúng ta lớn dần.

Một phần trong hành trình chuyển hóa những nỗi đau thông thường trở thành những nỗi đau có ý nghĩa là chúng ta kiên định được việc sống theo hướng: Những đau khổ chúng ta trải qua là không vô ích. Vì khi niềm kiên cường của chúng ta lớn mạnh hơn, chúng ta trở nên hiệu quả hơn, có chiến lược trong việc sử dụng thời gian và năng lượng hơn; khuynh hướng nhìn thế giới ở góc tích cực hơn, và ngày càng sống thực tại hơn.

Khi phủ nhận những cảm xúc sâu bên trong mình, chúng ta ngắt kết nối với nguồn sức mạnh bên trong ta. Việc che dấu những cảm xúc bên trong không làm mất đi khả năng nhận diện của chúng ta về những cảm xúc ấy, nhưng chúng ta lại không đủ mạnh để thừa nhận chúng. Và nó sẽ mãi không đủ cho tới khi chúng ta bộc lộ những cảm xúc ấy cho những người khác, những người mà có khả năng đón nhận, gìn giữ và nhận diện những cảm xúc ấy đi liền với con người ta nhưng không có sự đánh giá hay phán xét nào. Lúc ấy ta sẽ nhìn nhận được các giá trị trong bản chất con người mình. Trong tiến trình bóc trần đó, chúng ta cảm thấy ít xấu hổ hơn và do đó sẽ mạnh dạn tiến sâu vào đời sống thực sự của mình.

Chiều lang thang 1 mình - 1 đường ở Đà Lạt
Đi với chính mình

Bằng việc tôn vinh mọi cảm xúc của mình, chúng ta cởi mở hơn, thoải mái hơn và rõ ràng hơn cho những bước tiếp theo. Đó là mạnh dạn chấp nhận một phần trong ta thấy mình như một nạn nhân, một phần trong ta thấy chả có gì có thể cứu rỗi tình huống ấy, và ước ao mình có thể được ở bất kì một nơi nào khác ngoài nơi này. Chấp nhận sẽ chỉ là một bước trong cả hành trình dài nhưng lại là bước đầu tiên thật sự quan trọng. Nó không chỉ cho phép những cảm xúc thô sơ nhất được nhìn nhận mà còn giúp chúng ta có thể tiến về phía trước. Nếu chúng ta vẫn cứ mắc kẹt trong bước đó: đổ lỗi, coi bản thân là một nạn nhân và không lên tiếng hỏi sự trợ giúp, quá trình phát triển của chúng ta sẽ bị thui chột.

Bước tiếp theo là dành thời gian ở một nơi yên ắng, nơi chúng ta ít bị làm phiền hay xao nhãng, để có một cái nhìn thấu suốt. Bằng việc ghi lại, viết nhật ký, chúng ta có thể đặt lên giấy bất cứ suy nghĩ và niềm cảm xúc nào đang ở với ta hiện tại mà không kiểm duyệt bất kì cái gì trong số chúng. Chúng ta cũng có thể nói chuyện với một người nào đó, một người có thể chấp nhận những trải nghiệm của chúng ta mà không đánh giá, phán xét chúng. Khi chúng ta tương giao với họ, chúng ta được hỗ trợ và nâng đỡ bày tỏ cảm xúc của mình. Không những nó giúp chúng ta làm sáng tỏ bản chất của trải nghiệm ban đầu mà còn tái dựng lại trạng thái cân bằng đã bị phá vỡ trước đó.

Khi chúng ta thực hiện việc giải phóng bản thân khỏi những trạng thái suy nghĩ tiêu cực, thứ đã cản trở ta có cái nhìn thấu suốt, những mô hình suy nghĩ cũ vốn đã từng kích hoạt khi căng thằng sẽ bắt đầu vỡ vụn. Phần thưởng cho việc đấu tranh để thoát khỏi tình huống kìm cặp bản thân trong những nỗi đau khổ vô nghĩa là: sự toàn vẹn bản thể, tự do cá nhân và nguồn sức mạnh to lớn. Nguồn sức mạnh tự nhiên của chúng ta sẽ được tập trung lại và kích hoạt khả năng đương đầu với nghịch cảnh một cách hiệu quả hơn. Và khi chúng ta đối diện với những khó khăn mềm dẻo hơn, chúng ta ngày càng trở nên tự tin hơn, sẵn sàng đối mặt với những thách thức sau này, bởi, chúng ta đang ngày càng vươn đến những mức độ hoàn thiện hơn trong năng lực của mình

Khi đi suốt chu kỳ phục hồi, chúng ta ngưng đổ lỗi và coi bản thân như một nạn nhân của nghịch cảnh. Chúng ta hiểu rằng mình có thể lên tiếng và tiếp cận sự trợ giúp, mở lòng chấp nhận tổn thương, dẹp bỏ những chấp nhất, tha thứ, và để nó đi qua. Đây là điểm khởi đầu đưa chúng ta dịch chuyển bản thân tới cơ hội _ thứ kề cận con đường nỗi đau. Chúng ta sẽ vượt lên để đạt tới một tâm trí lành mạnh hơn, mở ra hướng nhìn tích cực hơn. Ghi nhận ý nghĩa của đau khổ sẽ giải thoát chúng ta khỏi niềm nặng nề của nỗi đau. Cuối cùng chúng ta sẽ học được bài học quan trọng nhất cuộc đời: “Tất cả các vật lộn đều có giá trị của nó”.

*Bài viết được dịch bằng ngôn từ và văn phong cá nhân.

Source: https://blogs.psychcentral.com/relationship-skills/2020/03/there-is-no-pain-free-life/?fbclid=IwAR3V1NR9mo47zj8V1fdSUAGil4ZX2482Ys7wEXXGbe04h2JIQy0ur68jePw

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.