Nếu em là một nhà thơ….(A poem if you’re missing someone)

Nếu em là một nhà thơ…

Nếu em là một nhà thơ,

em sẽ bắt lấy hình hài những vần điệu có sẵn trong không trung, đan nó bằng tiếng nói âm trầm của người tình và đệm thành những lời văn khít trong áo.

Nếu em là một nhà thơ,

em sẽ lấy làn nước trong vắt thành đệm nhảy, lấy chiếc lá tết thành đôi giày và để cành cây đỡ em một bước nhảy vọt lung linh như các nàng tiên.

Và nếu em là nhà thơ,

em sẽ biến những chuyến bay ngắn lại, chỉ bằng tốc độ của một chớp mắt, để khi mở mắt ra, người tình trước mặt em, đủ hình hài và nụ cười tươi ấm.

Và nếu như em không phải là một nhà thơ thì sao nhỉ?

Ừ thì, những tiếng đàn sẽ không ngân ca trong lời văn của em. Những tiếng hát em sẽ để văng vẳng trong cổ họng. Và những tiếng lời thân thương không được viết thành bài.

Nhưng mà,

Người tình hỡi, lời yêu thương đâu chỉ nói ra bằng chiếc miệng nhỏ;

Lời yêu thương được tuôn ra từ trái tim

và những chiếc chạm nhẹ ấm nồng khiến đôi tim xốn xang

đủ để cả cơ thể run rẩy.

Ôi người tình hỡi,

Đến khi nào em mới có thể nhận bản thân em như một người tình.

Một người tình luôn ở cạnh lúc hoạn nạn, lúc vui sướng, lúc sẻ chia,

Những run rẩy trong đôi tay ấm và sụp đổ như hàng triệu viên gạch rơi cùng chỗ.

Và đến bao giờ em mới có thể nhìn em bằng ánh mắt âu yếm ấy?

Như muốn nâng niu bằng toàn bộ tâm hồn, như muốn vuốt ve dịu dàng mà ánh nhìn như đốt cháy.

Đến khi nào em mới đưa mình nguồn năng lượng ấy, trong sáng tỏa ra từ mặt trời và mặt trăng.

Sự dịu dàng của trăng và mãnh liệt của trời.

Và đến khi nào em mới có thể?

Bộc lộ bản thân mình như một nhà thơ…

If I am a poet

If I am a poet

I will catch the shape of rhymes in the air, knit it with the bass voice of the beloved and crochet it to tight words onto the shirt

If I am a poet

I will make the pure water a cushion to jump, get the leaves woven into shoes and let the tree branches support me a in shimmering leap like fairies

And if I am a poet

I will shorten all the flights, just by the speed of a blink of an eye, so when opening her eyes, the lover in front of her is full of shapes with a warm-hearted smile

And what if I am not a poet?

Well, the voices will not sing in my lyrics. The resonant will be left echoing in the throat. And the dear words might not be written

But my beloved

Words of love are not just spoken through a small mouth;

The words of love flowed out from the heart

and the warm, light touches make your heart flutter

enough for your whole body to tremble.

Oh my dear love,

When will I be able to accept myself as a lover.

A lover who is always around in difficulty, joyfulness and companionship,

The trembling in warm hands and then collapses like millions of bricks fell onto the same place

And when can I look at you with those cuddling eyes?

As if cherishing with all your soul, as if caressing gently and the very look as if it’s burning

When will I give myself that power, clarity radiates from the sun and the moon

The gentleness of the moon and the intensity of heaven

And when will I be able ?

To express myself, like a poet…

(Violet – 2019)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.